13 tháng 4, 2008

Người với người sống để yêu nhau

Xin giới thiệu bài viết này của blogger TY ₪ Alex đăng tại mottramdo.com:
http://www.mottramdo.com/blog/viewblog/24405


Yêu và kiếm tìm tình yêu. Say sưa với những trò vui của Thế Gian, say sưa với cả những nỗi buồn, rồi khi sực tỉnh tôi thấy mình một mình, giữa đêm thâu. Buồn có, chán có, cô quạnh có, rồi mím môi, rồi lắc đầu, rồi thở khẽ, xong cười. Cuộc đời lạ lùng...

Ước gì người với người sống để yêu nhau

Tôi nhận ra rằng...
Con người, hình như giỏi che đậy và ẩn nấp! Họ che đậy bản chất thật, những gì xấu xa, và rồi thì họ ẩn nấp chính họ để mà loay hoay lục lọi và dằn vặt tự hỏi về mình.
Họ, tự xem là thông minh, sáng tạo ra quần áo, nhưng chẳng che đậy được những ý niệm đen tối lẩn quất trong đầu.
Họ, tự xem là văn minh, khi không ngừng xây lên những tòa nhà kiên cố, những bức tường, nhưng không nghĩ là đáng ra chẳng nên có bức tường nào cả, chỉ nên có thêm những cây cầu, để chúng ta gần nhau hơn
Họ, tự xem là hiện đại, khi sáng tạo ra trăm ngàn cách để sưởi ấm trong mùa Đông, lò sưởi, máy sưởi và điều hòa...mà quên mất rằng, ở bên nhau thôi, mới là cách sưởi ấm tốt nhất.

...
Ôi, con người!

Tôi nhận ra rằng...
Công bằng, thứ mà Tạo hóa dường như không hề muốn ban cho Con người, ngay từ khi một cá thể được sinh ra, nhưng họ cứ cố moi nó ra từ một ngóc ngách nào đó. Những sự Công bằng vô nghĩa. Tôi không phủ định tính Công bằng, và khát vọng vươn tới một Thế Giới Đại đồng, nhưng con người chỉ công bằng trong Nỗi đau thôi. Khi Đau chúng ta giống nhau cả, một Thế Giới quá nhiều nỗi đau.

Tôi nhận ra rằng...
Tình yêu, thứ mà hình như khó hiểu và đẹp. Có người bảo Tình yêu thế này, thế kia, người ta làm thơ, viết kịch, viết truyện, đàn hát, và vẽ về nó. Tôi cũng vậy, nhưng chả dám nghĩ ngới nhiều, chỉ dám tin Tình yêu không phải là buồn, và đau khổ. Những người buồn, đau khổ là do họ, họ khổ vì những thứ chả phải yêu, nhưng miệng thì cứ bảo nó là yêu. Thế là oan uống cho Tình yêu lắm!

Tôi nhận ra rằng...
Mọi sự gặp gỡ đều là mầm của ly biệt, sự khởi đầu đã mang trong nó ý nghĩa của kết thúc và cái Chết bắt nguồn từ sự Sống. Nhưng cũng chẳng nên bi quan về những sự thật hiển nhiên đó. Nó chỉ là động lức để con người ta sống hết mình, yêu hết mình, để xứng đáng với mỗi lần gặp gỡ và không nuối tiếc khi ly biệt. Và nói ra, để biết cái sự Ái biệt ly khổ(nỗi đau khi chia tay) ở đời nhiều lắm bạn ạ, ấy vậy nên cứ nên buồn, nhưng buồn chút thôi, chút thôi, để dành nỗi buồn, và thời gian cho những khởi đầu mới, và cho những thứ đang diễn ra. Chút thôi nhé, và cười đi, cho những cuộc gặp đã qua, cho những người chưa xa, sẽ xa, chưa tới và sắp tới!

Tôi nhận ra rằng...
Mình vô tâm quá. Có bao giờ tôi bắt được cái thời khắc giao mùa mà Thu chuyển sang Đông, để rồi bàng hoàng và tiếc nuỗi nhận ra chưa chào Thu, mà Đông đã đến lâu rồi.
Hình như giữa cuộc đời này, tôi nghĩ cho mình nhiều quá, rồi đê mê theo đuổi những cảm xúc của mình, rồi có bao giờ quan tâm đến cảm xúc của người khác đâu. Ấy vậy mà, rồi tôi kêu gào cô đơn...
Có những lúc tôi nghĩ: sống với chính mình thôi, người khác không quan trọng. Nhưng, hiễn nhiên là tôi không phải Robinson, và nếu là Robinson tôi sẽ phải khát khao dù chỉ một người để tôi quan tâm.
Nên dù tham lam cũng được, tôi muốn mình có thể quan tâm, đến tất cả mọi người!

Tôi nhận ra rằng...
Nói thì dễ dàng nhưng khi làm thì khó lắm, nhất là những việc tốt, mang lại niềm vui cho người khác, khó vô cùng. Đôi lúc tôi đã phải ngượng với chính mình khi không thể hoàn thành được những gì mình đã nói ra, dù cố gắng hết sức. Vì thế nên người ta bảo “nói ít làm nhiều”, “nói trước bước không qua”, nhưng kệ...Tôi thì vẫn cứ nói nhiều, vì bản thân lời nói với một thiện ý tốt đã đem lại được niềm vui dù là nhỏ nhoi cho người khác, và cố làm được nhiều...

Người với người sống để yêu nhau!
Tôi thương con người, thương vô cùng, vì anh ta không biết được điều đó. Anh ta sinh ra không cồng bằng như những đứa trẻ khác. Lớn lên anh ta đấu tranh cho sự công bằng, cứ như một lý tưởng. Anh ta chạy theo tiền, và sắc đẹp, chạy theo danh vọng và địa vị...theo những trò hoan lạc của thế gian, chạy theo cả nỗi buồn và khổ đau. Không sai! Người ta vẫn kính trọng anh, vẫn nhìn anh thán phúc và thèm khát. Ấy vậy mà, cô đơn là anh!

Ước gì người với người sống để yêu nhau!

Không có nhận xét nào: